- Tham gia
- 12/07/2016
- Bài viết
- 519
Đây là một bài hợp tấu dương cầm mà Stalin rất thích, cũng là những giai điệu cuối cùng mà Stalin nghe khi nhắm mắt trên giường chết.
Vào một buổi chiều năm 1944, Stalin nghe được đoạn hợp tấu này trên một kênh radio, ngay lặp tức ông ra lệnh phải nộp một bản sao (ghi âm) của nó. Đài phát thanh thì nháo nhào lên vì thực ra đoạn hợp tấu lúc đó là phát thanh trực tiếp nên chẳng có ghi âm gì cả, nhưng chẳng ai dám mở mồm ra nói với ông như thế.
Thế là giữa đêm hôm đó, Maria Yudina - nghệ sĩ dương cầm trong bài hợp tấu trên - bị dựng đầu dậy và gấp rút đến studio để hoàn thành gấp bản hợp tấu. Không khí quá căng thẳng, nhạc trưởng thì đổi liên tục, còn cô thì vẫn giữ thái độ bình tĩnh.
Thế là ngay sáng hôm sau cuối cùng bản hợp tấu cũng được thực hiện xong và bản ghi âm được gửi lên cho Stalin ngay sau đó, thật may là Stalin không thấy khác biệt gì mấy so với đoạn hợp tấu đã được phát trên radio.
Ngay sau đó Yudina nhận một bức thư kèm tiền thưởng là 20000 rúp Nga từ Stalin, cô đã đã viết thư phản hồi cho Stalin và nội dung bức thư chỉ trích ông ta.
"Tôi cảm ơn về sự viện trợ của ngài.
Tôi sẽ cầu nguyện cả ngày lẫn đêm để cầu xin Chúa tha thứ cho những tội ác to lớn của ngài. Chúa từ bi sẽ tha thứ cho ngài. Tôi sẽ dùng số tiền ngài cho tôi để quyên góp cho nhà thờ."
Đó là những điều mà chẳng ai dám nói với một gã độc tài, tưởng chừng như nghệ sĩ dương cầm đó sẽ bị bắt và hành quyết, nhưng Stalin lại để bức thư xuống và không nói gì cả.
9 năm sau Stalin mất, và theo những gì được báo cáo, ông đã trút hơi thở cuối cùng khi nghe bài hợp tấu này của Yudina.
