• Chào bạn, hãy đăng ký hoặc đăng nhập để tham gia cùng bọn mình và sử dụng được đầy đủ chức năng của diễn đàn :).
Luminous

Giải trí [Fiction] Quân Đoàn

Luminous

THÀNH VIÊN
Tham gia
15/09/2018
Bài viết
0
Một ngày như thường lệ là như thế này: Lumi làm việc trong phòng nghiên cứu dưới lòng đất, kiểm tra các mẻ Potions và thử nghiệm công thức Brewing mới, nghiên cứu các Enchantments sao cho hiệu quả nhất, kiểm nghiệm mẫu bên khâu Smelting nhằm đảm bảo chất lượng khí tài cho toàn bộ Quân Đoàn. Đồng thời ghi chép tất cả một cách cẩn thận.

Tính ra cậu và mọi người cũng đã sang đây được ngót hai năm. Cậu là người qua sau cùng nhất. Kể ra cũng thật may mắn và có chút kinh dị trong câu chuyện hai năm về trước, khi cậu lần đầu đối mặt với các Monsters. Chúng không từ đâu ra cả, chỉ đơn giản là được “tạo thành” thôi. Số lượng người được đưa sang lúc đầu rất lớn, nhưng càng về sau càng giảm do tách nhóm hoặc chết. Cả bọn cứ sống bấp bênh như thế, đi mãi về một hướng vô định cho đến khi tìm được pháo đài, cả bọn vừa mừng vì tìm được sự sống ở cái nơi chết tiệt này và sợ vì cả bọn có thể bị giết bởi người ở đây.


Rốt cuộc, cả cái mừng và cái sợ đều sai. Pháo đài này không một bóng người, tất cả còn lại chỉ là một lâu đài trống rỗng và đàn gia súc, dẫu rằng kiến trúc vẫn rất mới và không hề có dấu hiệu bị xâm hại. Dường như tất cả những người ở đây đều biến mất vậy. Nhớ lại điều này làm Lumi rùng mình. Lúc đó cả nhóm sợ lắm, nhưng có Hagenz và Reficul lãnh đạo nên cả nhóm cũng nhắm mắt làm liều, ở trong đây và bắt đầu tu sửa, và hai năm sau cả đám có một cái gọi Căn Cứ mà ở, mà sinh hoạt, mà sống.Kể sơ sơ ra thì tòa thành này cũng chỉ thuộc dạng tầm trung nhưng có đủ tất cả mọi thứ cần để sống sót ở cái thế giới này. Những bức tường gạch đá vững chắc cao chừng mười hai mét và ôm trọn tất cả mọi người thật sự khiến cho người ta có cảm giác an toàn thật sự.


Chiếc đồng hồ hiếm hoi trong thế giới này đã lên tiếng báo hiệu bảy giờ, Lumi vươn mình gấp hết tài liệu sách vở, mở chiếc tủ được làm từ gỗ bạch dương và theo từng ngăn. Ngày mai sẽ là ngày cuối tuần, cậu cần phải báo cáo lại mọi thí nghiệm và tiến trình nghiên cứu có được trong tuần, hẳn Hagenz sẽ rất vui khi cậu đưa ra phương thuốc Regeneration, từ nay sẽ không còn ai phải bị thương và đau đớn nữa. Cầm một ống nghiệm chứa dung dịch màu đỏ thẫm đưa vào túi. Lumi bước ra ngoài Phòng Thí Nghiệm, đối diện với cái những bậc thang dài ngoẳng


Khoảng có hơn 50 bậc thang dẫn lên phía tầng trệt của Nhà Chính, và việc này làm cậu phát bệnh, đi lên đi xuống khiến chân mỏi nhừ. Phòng Nghiên Cứu là một Đại Thư Viện ở dưới Nhà Chính, lượng kiến thức khổng lồ đó rất tiện cho việc nghiên cứu, tất cả tài liệu viết bằng một loại ngôn ngữ kì quặc. Và Lumi chính là người được chọn, chỉ có Lumi đọc hiểu được loại ngôn ngữ này cho dù ngay chính bản thân cậu cũng không giải thích được. Chỉ là đọc và hiểu, thế thôi.


Tại sao lại là cậu nhỉ ?


Lumi khẽ lắc đầu, thế giới này tràn ngập những câu hỏi không đâu giải thích được. Và giải thích được một câu hỏi, lại dẫn đến nhiều mâu thuẫn khác, thậm chí là có hai câu trả lời mâu thuẫn nhau.


Ngay khi vừa bước ra khỏi Nhà Chính, ánh mặt trời đỏ rực khiến Lumi có đôi phần xúc động, cảnh hoàng hôn bao giờ cũng khiến người ta bồi hồi nhớ nhung về những thứ đã mất. Đẹp, hùng vĩ nhưng cũng là lúc phải cảnh giác. Thế giới này nguy hiểm nhất là vào ban đêm, đó chính là lúc Monsters xuất hiện.


- Lumi à, đi ăn em ơi.


Tiếng của một người con gái chợt vang lên, trong trẻo hồn nhiên đến lạ. Motneyuh, bếp trưởng. Mắt chị hí không thua gì người Hàn Quốc, cứ cười phát là không thấy tổ quốc đâu. Là bếp trưởng của Nhà Bếp, mang lại món ăn ngon cho mọi người là công việc chính của chị. Nói chung thì chị ấy thật hoàn hảo để làm một người vợ. Mới đó thôi mà chị lại lăng xăng chạy đến người khác kêu mọi người đi ăn. Chậc, chị sợ chúng tôi quên chắc.


Phòng ăn ở trên sân thượng của Pháo Đài, một chiếc bàn gỗ dài do mọi người làm được sử dụng làm bàn ăn. Tất cả nói cười không ngớt, ấm cúng như một gia đình vậy. Có thể nói phòng ăn là biểu tượng của tình đoàn kết trong Quân Đoàn cũng OK, không sai. Ngoài ra thì ở đây cũng được sử dụng làm nơi họi họp mỗi khi có vấn đề cần các thành viên trong Quân Đoàn giải quyết, đúng là Hagenz và Reficul làm lãnh đạo nhưng mọi việc họ đều hỏi ý kiến của các thành viên.


Bữa ăn hôm này là thịt bò nướng với soup nấm cùng với Cacao sữa nóng. Chị Motneyuh nấu ngon khỏi phản. Hagenz luôn là người ăn trễ nhất vì anh phải đi kiểm tra và thắp những ngọn đuốc xung quanh Pháo Đài, có người bảo rằng lãnh đạo mà tận tâm thế này làm gì, ngồi một chỗ chỉ tay năm ngón sai đứa khác đi làm cho rảnh thân, thì Hagenz chỉ cười rồi nói rằng rảnh thì làm.


Bữa ăn nhanh chóng kết thúc, tranh thủ lúc Hagenz còn đang loay hoay thăm hỏi, Lumi chạy lại níu anh ra một góc riêng. Cậu muốn báo cáo về phương thuốc Regeneration.


- Hagenz, em có thứ này cần cho anh xem.


Lumi lôi từ trong túi ra ống nghiệm đã chuẩn bị sẵn, đồng thời cầm luôn một con dao nhỏ. Rạch tay mình cái xẹt ngọt xớt, máu chảy ra thành dòng. Hagenz hoảng hồn la lên.


- Lumi, em làm gì vậy ? Máu chảy ra quá trời kìa. Mix, Mix, đi tìm bông băng.


Mix cũng là một thành viên cốt cán trong Quân Đoàn, anh chưa kịp hiểu mô tê gì cả, chỉ kịp đứng dậy tính làm theo lời của Hagenz thì bị Lumi quát cản lại.


- Không cần đâu ạ.


Lumi cầm ống nghiệm, mở nắp ra và đổ lên vết thương, thứ chất lỏng sóng sánh màu đỏ chảy xuống vết thương và len lỏi vào bên trong. Chợt cậu thấy đau, đau đến kì lạ. Nóng, vết thương nóng rực, bốc khói trắng và nghe rõ từng thanh âm “ xèo xèo “, cứ tưởng chừng như từng tế bào đang cháy rực bên trong cơ thể. Trán Lumi túa mồ hôi, cậu đổ gục xuống, cơn đau nhấn chìm vào trong mê mị, mắt lờ đờ như một con nghiện ma túy.


- L... Lumi ! LUMI ! ĐỘI CẤP CỨU ĐÂU ?! GỌI ĐỘI CẤP CỨU LẠI NGAY.


Tất cả mọi người nháo nhào, dù trên khuôn mặt họ phảng phất không rõ chuyện gì đang xảy ra. Nhưng Hagenz đã ra lệnh thì tất cả đều răm rắp. Refucil cũng nhanh chóng chạy lại chỗ Lumi.


- Em ổ... em ổn mà.


Loạng choạng đứng dậy, dù rất yếu ớt nhưng Lumi cố hết sức để giơ cánh tay vừa bị rạch.


Tất cả mọi người im lặng trong ngỡ ngàng. Mọi con mắt đều hướng về cánh tay gầy rộc của Lumi. Mọi ánh mắt đều ánh lên vẻ hoang mang lẫn tràn đầy hy vọng. Thứ mà họ đang nhìn sẽ là cứu tinh của họ trong những ngày sắp tới.


Chỗ vừa nãy là vết thương, giờ đã lành lặn. Không một vết sẹo, như chưa từng có thứ gì bị tổn hại.


Sẽ không còn ai sẽ phải ngã gục vì bị Zombie cắn.


Sẽ không còn ai sẽ phải bỏ mạng vì nhiễm trùng mũi tên của Skeleton.


Sẽ không còn ai đau đớn hàng tháng trời vì vết bỏng cực đại của Creeper.


- Đâ... đây là phương thuốc Re... regeneration. Nó... có khả năng... chữa lành... vết thương.


Lumi đổ gục. Giờ thì cậu bất tỉnh nhân sự.
 
Similar content Most view Xem thêm
Back
Top Bottom